Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Bâng Khuâng


Bâng khuâng
Con thuyền không bến
Chẳng biết về đâu ?
Ôi ! Cánh buồm nâu .
     Chả còn bến đậu
Lòng thuyền thấy lo âu
Chiều sâu của dòng nước .

Vẫn biết rằng ...
Thuyền sinh ra là để đi trong nước
Mạch nước ngầm nâng đỡ đến bến xa
Nhưng hôm nay trong dòng nước hiền hòa
Mà thuyền thấy trong lòng đau tê tái
Quá ngọ rồi hoàng hôn cũng gần buông
Phía xa khơi trời nổi cơn giông tố
Sóng thi nhau xô dạt vào bờ
Sóng ngầm ngừng lên xô thuyền trao nghiêng ngã
Vật lộn với đời , lại chống chọi với biển khơi
Lòng thuyền thấy chơi vơi
Vội tìm nơi bến đậu
Bến xa lắc và bãi bồi đầy ắp
Chả có nơi nào , thuyền lại đỗ ngoài khơi
Đành cam chịu một đời thuyền nhỏ bé
lặng lẽ trôi , lặng lẽ trôi ...
Đôi khi cũng thoáng thấy những con tàu to lớn
Nhã ý buông neo để giúp sức cho thuyền
Cũng biết sức mình , thuyền nan sợ sóng to
Thuyền không dám áp mạn tàu để mong cầu niềm hạnh phúc
Đêm dần buông thuyền càng thấy cô đơn
Lòng đầy ắp những lo âu cho số phận
Ôi ! Cánh buồm nâu - cánh buồm nâu .
Trời đã khuya rồi , em còn biết đi đâu ?

                           Viết tặng Lưu Nga thu 2009

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét