Một người hàng xóm đã đi rồi Thảng thốt bồi hồi Nụ cười ấy còn đang đọng lại ở trong tôi Mới tối hôm qua rất than thiện tình người . Bỗng dưng chợt nghỉ cuộc đời sao ngắn ngủi . Sống không yêu thương toàn đổ lỗi cho nhau Lòng hẹp hòi không vị tha rộng lượng . Đến khi thượng đế gọi đi rồi Vội vàng tức tưởi . Kẻ ở người đi chẳng kịp nói một lời . Chạnh thấy lòng mình hình như có lỗi . Với người đi hay với cuộc đời . Nhìn sang hàng xóm nước mắt rơi Khóc cho người và khóc cả cho tôi ! HP – 02-11-2011 ….Vũ Mười |
Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013
Khóc
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét