Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Khóc




    Khóc

      Mới buổi sáng hôm nay thức dậy
    Một người hàng xóm đã đi rồi
    Thảng thốt bồi hồi
    Nụ cười ấy còn đang đọng lại ở trong tôi
    Mới tối hôm qua rất than thiện tình người .
    Bỗng dưng chợt nghỉ cuộc đời sao ngắn ngủi .
    Sống không yêu thương toàn đổ lỗi cho nhau
    Lòng hẹp hòi không vị tha rộng lượng .
    Đến khi thượng đế gọi đi rồi
    Vội vàng tức tưởi .
    Kẻ ở người đi chẳng kịp nói một lời .
    Chạnh thấy lòng mình hình như có lỗi .
    Với người đi hay với cuộc đời .
    Nhìn sang hàng xóm nước mắt rơi
    Khóc cho người và khóc cả cho tôi !

         HP – 02-11-2011 ….Vũ Mười

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét